Cấy Nền là gì?

  Chúng ta có lẽ đã từng được người khác hỏi câu: "Cháu bao nhiêu tuổi thế? Anh/ Chị bao nhiêu tuổi thế? Cô/Cậu bao tuổi thế?" Nhưng đó không phải là vấn đề tôi muốn nói đến, vấn đề nằm ở câu tiếp theo của người đối diện khi nhận được câu trả lời ngô nghê thật thà của chúng ta: "Ơ, nhìn cháu thế mà bây tuổi thôi á! Ơ, đã từng này tuổi mà anh/chị vẫn còn đi làm bán thời gian á! Ơ, tuổi này rồi mà cô/cậu vẫn là nhân viên á!" Tôi xin được đặt một dấu chấm than sau mỗi cuối câu hỏi tưởng chừng ngây ngô nhưng đều là những con dao cứa sát vào tim chúng ta - những người đã bị từng tổn thương bởi những định kiến đó.

  Có rất nhiều thanh niên trẻ Việt Nam như cậu bạn tôi, như tôi hay như bất kỳ ai là thế hệ trẻ Việt đều rất sợ những cuộc gặp gỡ trong gia đình họ hàng. Tôi nhớ có lần nghe một radio của một chị người Trung, chị ấy cũng chỉ hơn tôi vài tuổi, con gái ra đời đã phải bôn ba là thế, tết đến muốn về nhà quây quần bên bố mẹ, thì lại sợ các câu hỏi bóp nghẹt tim chị của cô bác họ hàng. Để khi tết đến rồi, mà trong đêm giao thừa, chị vẫn lặng lẽ ngồi trên ban công nhà trọ nhìn về hướng quê nhà có ba có mẹ mà lặng lẽ rơi nước mắt. Tôi hiểu, vì có lẽ chính tôi cũng từng phải trải qua những tổn thương từ rất nhiều định kiến, đặc biệt là định kiến tuổi tác.

  Chưa bao giờ, tôi nghĩ rằng mình như vậy là đã đang đi đúng với quá trình trưởng thành của bản thân rồi. Vì xung quanh tôi luôn có những người cứ thúc giục tôi phải chạy, phải nhìn chăm chăm vào hành trình của người khác để đi theo như phải kiếm tiền lớn thật sớm, cưới vợ gả chồng cũng phải sớm một tí, hay đến về hưu cũng nên phải về sớm để an hưởng tuổi già. Nhưng tôi là một đứa rất bướng bỉnh, tận sâu trong thâm tâm tôi, tôi nghe được trái tim mình đang bảo rằng: Từ từ thôi, kẻo ngã đấy! Có lắm lúc tôi vu vơ nghĩ rằng: Liệu có ai cũng suy nghĩ giống mình không? Tại sao phải cứ chạy thật nhanh theo người khác? Tại sao con gái phải kết hôn khi ở độ tuổi 24? Tại sao chúng ta lại nghĩ mình chỉ có 60 năm cuộc đời? Tại sao người Việt mình cứ phải chăm chăm nhìn vào tuổi của nhau?

  Rồi một ngày, tôi may mắn biết thầy, một người thầy đã thất thập cổ lai hy nhưng tâm hồn thầy chưa bao giờ nhăn nhúm, nó trẻ trung hơn bao giờ hết, nó tiếp sức và truyền lửa cho thế hệ trẻ chúng tôi. Và thầy đã khẳng định với bọn trẻ chúng tôi rằng: Đừng để tuổi tác trở thành rào cản của các em! Qua Cấy Nền Radio số "Ẩn số thời gian". Tôi cảm thấy thật may mắn khi biết đến và nghe được số radio này. Bạn ạ, tận sâu trong tim bạn có tuổi không nhỉ? Nếu có thì bạn cho nó là bao nhiêu? Liệu bạn có cho nó già cỗi cằn cỗi chẳng còn tí sức sống hay bạn vẫn chỉ là một đứa trẻ với sự tò mò và mong muốn học hỏi thêm qua từng ngày? Đừng để tuổi tác lừa gạt chúng ta nữa , đừng để định kiến trói buộc chúng ta nữa và hơn thế nữa hãy tự nắm giữ tuổi tác của linh hồn chúng ta với tất cả sự yêu đời, yêu người thiết tha, bạn nhé.

   Mời bạn lắng nghe radio, cũng như lắng lại để nghe trái tim mình: 

  Bạn thấy thế nào, sau khi được nghe Thầy củng cố lại tâm tình và tiếp thêm cho ta những nghị lực dù ở bất kỳ tuổi tác nào? Đừng giới hạn tuổi tác của chính mình và đừng trói buộc bản thân bởi những nhận định mà người khác tiêm nhiễm vào đầu ta. Bạn ạ, thời gian chỉ đem đến cho chúng ta kinh nghiệm và trải nghiệm về cuộc sống, cuộc đời này. Chúng ta sẽ trẻ trung mãi nếu tận trong tim mình, bạn luôn tồn tại một cơ thể khỏe khoắn, năng động; một tâm hồn đầy nội lực và sức sống. Đừng khiến cho 30 hay 40 năm sau, bạn phải nhờ vả người khác chăm sóc mình để thoi thóp thở qua từng ngày và cho phép người khác nói rằng bạn đã già nua yếu đuối. À, tôi quên mất dạo này bùng lên GenZ những bạn chưa 20 30 đã nghĩ mình già và yếu ớt (nào là đau lưng, đau đầu, đau vai các thứ...) rồi. 

  Không!!! Không được cho phép tâm hồn trở nên cằn cỗi như cây khô héo kia, mà hãy tưới tốt và chăm sóc cho nó để theo thời gian, tâm hồn bạn vẫn là một cây đại cổ thụ. Dâng cho đời nơi dừng chân nghỉ mát, ôm ấp lũ trẻ con đùa vui bên dưới gốc, và là nơi chim muông hội về hoà thành một bức hoạ đồng quê. Một bức hoạ êm ả, an lành nhưng mãi mãi khắc sâu vào tâm hồn những người đi sau bước chân ta.

  GS Phan Văn Trường, một người thầy nếu theo như định kiến thì tuổi thầy là 76, nhưng trong tim thầy hay bất cứ người học trò nào của thầy nhìn nhận thì thầy trẻ trung hơn, năng động và yêu đời hơn bao giờ hết. Bạn hãy cứ đến viện dưỡng lão nghe một ông lão 65 70 tuổi tâm sự về tuổi tác đi để rồi lập ra các định hoạch cho từng năm trong cuộc đời để trước 50 tuổi kịp sớm về hưu an hưởng tuổi già. Còn nếu bạn không chấp nhận con đường mà người khác bắt buộc bạn phải đi, thì xin chúc mừng bạn, ngày bạn có thêm nhiều động lực và tìm về chính mình để đến rồi. Vì ngay tại đây, tôi xin chia sẻ cho các bạn nghe thêm một chiếc radio khác của một thanh niên luôn trẻ, khỏe và vui, chỉ là sống lâu hơn ta vài thập kỷ, tâm sự về định kiến tuổi tác mà thầy nhận và cảm được khi được người khác bảo thầy đã già.

  Lại tiếp tục mời bạn lắng nghe Cấy Nền Radio số Nói chuyện về tuổi tác cùng GS Phan Văn Trường:

  Chúc bạn buổi tối an lành!